Kỹ sư Nguyễn Ngọc Lan

Thuyết Tiến Hóa, Phần 6

Về Đấng Tạo Hóa.

Bà Giáo sư: Từ bỏ thuyết Tiến hóa, ông phải có một cách giải thích khác về nguồn gốc vũ trụ, sinh vật và loài người chứ. Chắc ông muốn gợi ý cho tôi tin rằng có Đức Chúa Trời và chính Ngài đã sáng tạo mọi sự chứ gì? Thuyết tiến hóa đã phản khoa học rồi, tin có Đức Chúa Trời lại càng có vẻ hoang đường hơn. Có ai từng thấy Đức Chúa Trời đâu mà tin? Nếu thực sự có Đấng Vô Hình thì làm sao con người có thể biết được Ngài ?

1. Căn Nguyên

Ông Mục sư: Bà nói đúng, không ai từng thấy Đức Chúa Trời, làm sao biết có Ngài và bản tính của Ngài như thế nào. Nhưng không phải vì thế mà chúng ta phải chịu bó tay. Kinh Thánh đã chỉ cho ta một con đường: "Từ khi sáng tạo trời đất, những đặc tính vô hình của Đức Chúa Trời, tức là quyền năng vô tận và bản tính thần linh, đã hiển nhiên trước mắt mọi người, ai cũng có thể nhận thấy nhờ những vật hữu hình," Rô-ma 1:20. Đó cũng là một định luật khoa học gọi là luật Căn nguyên và Hiệu quả. Xin bà nhìn ra cửa sổ máy bay, Bà thấy gì không ? Không! Tuyệt nhiên không thấy gì cả! Tuy nhiên chúng ta biết rằng ngoài kia có không khí, bởi nhờ không khí mà chiếc máy bay khổng lồ nặng 100 tấn này có thể treo lơ lửng và chuyển động trong không trung được. Chúng ta không thể gặp được người đã sáng tạo ra chiếc đồng hồ, hay chiếc máy điện toán, nhưng khi nhìn vào chúng với mức độ tinh xảo, chính xác và mỹ thuật, chúng ta có thể khâm phục trí óc và bàn tay của các kỹ sư tài ba. Cũng vậy khi nghĩ đến vũ trụ, thời gian, năng lượng, sự sống, các mối liên hệ, các qui luật tự nhiên, sự đa dạng và hài hòa của muôn vật, các bản tính của con người như: công nghĩa, yêu thương, trách nhiệm và tín ngưỡng v.v... chúng ta có thể biết nhiều về Căn Nguyên của mọi sự ấy. Theo luật trên, chúng ta biết Căn nguyên bao giờ cũng lớn hơn hiệu quả. Vậy:

Căn Nguyên của vũ trụ phải Vô Biên
Căn Nguyên của thời gian phải Vĩnh Cửu.
Căn Nguyên của năng lượng phải Toàn Năng (làm được mọi sự.)
Căn Nguyên của sự đa dạng phải Toàn Tại (hiên diện mọi nơi.)
Căn Nguyên của mọi kiến thức phải Toàn Tri (hiểu biết mọi sự).
Căn Nguyên của sự sống phải Hằng Sống.
Căn Nguyên của đức hạnh phải Thánh Khiết
Căn Nguyên của lương tâm phải Công Nghĩa.
Căn Nguyên của tình cảm phải Yêu Thương
Căn Nguyên của trách nhiệm phải có Ý Chí
Căn Nguyên của tín ngưỡng phải có Tâm Linh.

Tóm lại, Căn Nguyên của tất cả mọi sự phải Vô Biên, Vĩnh Cửu, Toàn Năng, Toàn Tri, Toàn Tại, Hằng Sống, Thánh khiết, Công Nghĩa, Yêu thương, có Ý Chí và có Tâm Linh. Một số nhà thơ nói rằng Mặt Trời, Trái Đất là cha là mẹ của sự sống, tuy nhiên chúng chỉ là những vật thể vô tri vô giác, tuy khổng lồ đối với chúng ta, nhưng chẳng đáng kể gì trong vũ trụ bao la. Ai dám khẳng định mình có tất cả những đặc tính siêu việt của Căn Nguyên, trừ Đấng Sáng Tạo mà con người gọi là Ông Trời hay Đức Chúa Trời ?

2. Đấng Vô Hình

Trong không gian có nhiều thứ mà các giác quan của con người không thể nhận thấy, nhưng chúng ta biết sự hiện diện qua tác dụng của nó trên vật khác. Ví dụ ánh sáng nói riêng hay tất cả các làn sóng vô tuyến điện nói chung. Điều kỳ lạ mà khoa học không thể giải thích một cách thỏa đáng là làm sao sóng vô tuyến có thể di chuyển với vận tốc ánh sáng qua chân không tuyệt đối như vũ trụ bao la. Chẳng ai thấy được ánh sáng nhưng biết có nó vì nó chiếu trên vật chất và phản chiếu vào mắt chúng ta.

Vật chất có hai dạng tồn tại: Hữu hình và vô hình. Trong dạng hữu hình nó có kích thước ba chiều và có khối lượng. Trong dạng vô hình nó chỉ là năng lượng. Vật chất có thể chuyển hóa từ dạng hữu hình sang dạng vô hình ví dụ trong phản ứng nhiệt hạch, phần lớn chất Hi-đrô biến thành chất Hê-li-um, là khí nhẹ hơn, và phần nhỏ còn lại biến thành năng lượng theo công thức e=mc2. Năng lượng ấy đủ lớn để làm nổ tung cả thành phố, hay hòn núi v.v... Ngược lại năng lượng vô hình cũng có thể chuyển hóa thành vật chất hữu hình, mặc dù khó khăn hơn. Quá trình này đòi hỏi chúng ta phải có một chiếc máy gia tốc cực mạnh gọi là "Cosmotron". Trong máy ấy, ngưòi ta khiến một hạt prô-tôn vận chuyển với tốc độ gần bằng tốc độ ánh sáng, sau đó người ta thả một hạt prô-tôn thứ hai vào quỹ đạo của prô-tôn thứ nhất. Hai hạt này va vào nhau và tạo ra một prô-tôn thứ ba. Hạt thứ ba ấy đến từ đâu, nếu không giải thích là nó được chuyển hóa từ năng lượng ?. Tóm lại, tôi muốn nói rằng nếu con người có thể tạo vật chất tồn tại trong dạng hữu hình hay vô hình và có thể chuyển biến nó từ dạng này qua dạng kia, thì Đấng Sáng Tạo ra muôn vật thừa khả năng hiện diện vô hình hay hữu hình tùy ý Ngài. Điều này cũng giải thích câu chuyện Chúa Giê-su, từ cõi vô hình, giáng trần làm người trong cõi hữu hình, để con người có thể rờ mó, nghe và hiểu tâm tình, đạo lý của Đức Chúa Trời. Ngược lại, khi Chúa Giê-su sống lại, Ngài hiện ra giữa các môn đồ trong khi họ đang khóa chặt cửa vì sợ nhà cầm quyền bắt bớ. Chúa cho các môn đồ xem vết đinh trên tay Ngài, vết đâm trên sườn Ngài, ăn uống cùng với họ, dặn dò họ rồi đột nhiên biến đi, "từ hữu hình trở nên vô hình".

Bà Giáo sư đã bao giờ đọc câu chuyện khoa học viễn tưởng nói về các nhà du hành vụ trụ ngồi vô con tàu, con tàu ấy được thu nhỏ lại và họ bay ra khỏi mặt đất ? Chuyến đi chỉ kéo dài một năm theo đồng hồ của con tàu, nhưng khi quay lại trái đất, lịch sử nhân loại đã trải qua mấy thế kỷ rồi. Câu chuyện này có phản khoa học không? Thưa không! Tất cả học sinh trung học đếu biết đến thuyết tương đối của Eistein về mối liên hệ giữa không gian ba chiều, năng lượng, thời gian và vận tốc. Vận tốc của vật thể càng lớn, kích thước của nó trở nên càng nhỏ, động năng càng cao và thời gian trên nó càng kéo dài. Điều gì sẽ xảy ra khi vận tốc con tàu vũ trụ đạt đến tốc độ ánh sáng ? Kích thước nó sẽ trở nên nhỏ vô tận, năng lượng của nó sẽ trở nên lớn vô tận và chiếc đồng hồ trên tay các nhà du hành sẽ dừng lại. Nói tóm lại, con tàu và hành khách sẽ trở nên vô hình, toàn năng và vĩnh cửu. Nếu khoa học có thể chứng minh khả năng như vậy của vật chất thì các nhà khoa học chẳng khó gì khi đặt niềm tin vào một Đấng Sáng Tạo ra chúng, tuy vô hình nhưng vĩnh cửu và toàn năng.

3. Đấng Toàn Năng

Ngôn ngữ của con người không đủ miêu tả sự vĩ đại của Đức Chúa Trời. Tuy nhiên, tôi tạm mượn một số dữ kiện để giúp bà nhìn thấy vấn đề một cách khoa học. Bà biết vật chất bao gồm các phân tử, phân tử bao gồm các nguyên tử. Trong nguyên tử có các điện tử và hạt nhân. Trong hạt nhân lại còn có các hạt khác nữa cực nhỏ, không thể thấy được bằng dụng cụ quang học, nhưng chúng có một khối năng lượng khổng lồ vượt quá sức tưởng tượng của loài người. Một quả bom nguyên tử năm 1945, chỉ có một lượng chất phóng xạ bằng một quả nho thôi mà đã san bằng cả thành phố Hi-rô-si-ma. Ngày nay các vũ khí hạt nhân còn mạnh hơn hàng triệu lần. Nguồn năng lượng của Mặt Trời phát ra mỗi một giây bằng hàng triệu quả bom khinh khí nổ cùng một lúc. Mặt trời của chúng ta chỉ là một ngôi sao trung bình trong giải Ngân Hà, vậy năng lượng của những ngôi sao khổng lồ, những ngôi sao mới (Nô-va) khủng khiếp biết làm sao. Khi cộng tất cả nguồn năng lượng của tất cả các ngôi sao trong vũ trụ, nguồn năng lượng ấy quả là kinh hoàng. Điều ấy chứng minh cho sức mạnh vô biên của Đấng đã sáng tạo ra chúng.

40 % các nhà khoa học tin một giả thiết là vụ trụ được tạo ra từ một vụ nổ lớn (Big Bang) của ngôi sao đầu tiên. Có thực sự như vậy không chẳng ai chứng minh được. Một điều kỳ lạ khiến tôi phải suy nghĩ: Thành phần chính của các ngôi sao là chất khí. Các nhà khoa học giải thích rằng vì lực hấp dẫn mà các phân tử khí bị kéo lại gần nhau thành quả cầu khí. Quả cầu khí co lại dần trở nên ngôi sao. Điều này hơi vô lý. Bà Giáo sư có biết rằng lực hấp dẫn của chất khí rất nhỏ, bởi lý do đơn giản: chất khí rất nhẹ, trọng lượng chẳng đáng kể là bao nhiêu. Hơn nưã chất khí luôn tìm cách chiếm một khoảng không lớn nhất, ví dụ như quả bong bóng bay. Nói cách khác, các phân tử khí đẩy nhau ra nhiều hơn là bị hút vào nhau. Càng bị nén, áp suất càng tăng, nhiệt độ càng cao và sức đẩy càng mạnh. Vậy làm sao tự các phân tử khí có thể kết hợp vào nhau để trở thành ngôi sao, nếu không nhờ một nguồn năng lượng bên ngoài đủ lớn để chiến thắng lực đẩy giữa các phân tử. Nếu phải cần nguồn năng lượng khổng lồ để sáng tạo một ngôi sao tầm thường như Mặt Trời thì phải cần một năng lượng khủng khiếp biết bao nhiêu để tạo ra ngôi sao siêu đẳng, có trọng lượng lớn đến mức mà đường đi ánh sáng bên cạnh nó bị bẻ cong. Ấy là chưa nói đến "Ngôi Sao Đầu Tiên" trước khi nó bị nổ tung ra theo giả thiết của một số nhà khoa học. Nguồn năng lượng ấy đến từ đâu nếu không từ Đức Chúa Trời là Đấng tạo ra nó? Vâng Ngài quả là Đấng Toàn Năng.

4. Đấng Vô Biên

Đấng Sáng Tạo ra vũ trụ phải là Đấng Vô biên, Bà Giáo sư biết không: Giải Ngân Hà của chúng ta có khoảng 400 tỷ ngôi sao như Mặt Trời; ngôi gần nhất chúng ta là ngôi sao An-pha Cen-tau-ri, với khoảng cách 26 triệu triệu dặm. Để hình dung ngôi sao đó nằm cách xa chúng ta bao nhiêu, xin Bà hãy lấy một hạt cát tượng trưng cho Mặt Đất đặt xuống mặt đường nhựa. Tiếp đó lấy một quả cam tượng trưng cho Mặt Trời, đặt cách hạt cát khoảng 7.6m, đó là khoảng cách giữa Mặt Trời và Trái Đất. Cuối cùng Bà hãy lấy một trái banh đặt cách quả cam 2253km, trái banh đó chính là ngôi sao An-pha Cen-tau-ri, ngôi gần chúng ta nhất trong giải Ngân Hà bao la. Nếu một con tàu vũ trụ có thể bay với vận tốc ánh sáng 300.000 km trên một giây (1.08 tỷ cây số một giờ), nó có thể bay hơn bảy lần vòng quanh Trái Đất trong một giây. Ngồi trên chiếc tàu ấy chúng ta chỉ cần 1 giây để bay tới Mặt Trăng, 8.5 phút để bay đến Mặt Trời, 90 phút để bay ra khỏi hệ mặt trời. Để bay đến ngôi sao gần nhất chúng ta phải mất ... 4,5 năm. Chưa hết! Để bay ra khỏi giải Ngân Hà chúng ta cần phải ngồi trên con tàu năm 100.000 năm và để bay đến trung tâm của vũ trụ chúng ta cần 30 tỷ năm! Như vậy chúng ta thấy vũ trụ khổng lồ đến mức nào rồi. Giải Ngân Hà của chúng ta chỉ là một trong 100 tỷ Giải Ngân Hà khác của vũ trụ... Qua kính thiên văn điện tử nhìn lên một ngôi sao trong muôn vàn ngôi sao của bầu trời ban đêm, người ta khám phá ra rằng đây không phải là một ngôi sao mà là một chùm sao khổng lồ, hay một hệ Ngân Hà xa xôi. Chỉ trong một khoảng không bầu trời trong lòng chiếc gáo của chùm sao Bắc Đẩu, các nhà thiên văn có thể quan sát một triệu giải Ngân Hà rồi. Ôi, thật quá sức tưởng tượng của trí óc loài người. Chính vì vậy mà 90 % các nhà thiên văn học là những người đặt niềm tin vào Đấng Tạo Hóa.

Trên đây là vài dữ kiện về vũ trụ bên ngoài chúng ta. Còn bên trong các tế bào, các phân tử, nguyên tử, điện tử, hạt nhân, rồi các hạt của hạt nhân nữa ... cả một tiểu vũ trụ vô tận, bí ẩn, nhưng vô cùng tinh xảo, hài hòa và năng động. Liệu khoa học có thể nào đo được sự vô biên của Đấng Sáng Tạo ra vũ trụ và tiểu vũ trụ không ?

“Bầu trời phản ánh vinh quang
Không gian phô diễn tài năng Chúa Trời.
Ngày ngày vũ trụ không thôi
Truyền thông chân lý đời đời sáng trưng.
Đêm đêm vạn vật reo mừng
Không lên tiến nói không dùng thanh âm.
Không gian có vẻ nín câm,
Nhưng thông điệp vẫn vi thông cho người,
Loan xa cho đến khung trời
Khiến cho vạn vật đồng thời lắng tai
Thái dương theo luật an bài.
Vinh quang chói rực mặt mày tân lang.
Như chàng lực sĩ hân hoan
Trong ngày vận hội thi gan tranh tài.
Từ phương đông bước lên ngai
Uy nghiêm lướt đến phương đoài xa xăm.
Muôn loài sưởi ấm quanh năm
Tắm trong ánh nắng nứt mầm tươi xanh.

Luật Trời cải hóa tâm linh.
Khôn ngoan sáng suốt nhờ Kinh luật Ngài.”


Trích Thi-Thiên chương 19 câu 1-7

Đấng Tạo Hóa không những vô biên trong không gian, mà còn vô biên trong thời gian, có nghĩa là Ngài tồn tại bên ngoài khuôn khổ đo lường mà loài người ý thức được. Trước khi vũ trụ bắt đầu Ngài đã hiện hữu. Sau này vũ trụ thoái hóa Ngài cũng sẽ còn đó... Sự vô biên về thời gian chúng ta gọi là vĩnh cửu hay đời đời.

Còn tiếp:

Kỹ sư Nguyễn Ngọc Lan.
Liên lạc với tác giả: Timhieuchanly@yahoo.com
Để đọc lại các phần trước, xin quý vị vô http://ykien.net/nngoclan00.html
Hoặc muốn đọc trọn cuốn sách tiến Hóa hay Tạo Hóa, xin tới www.geocities.com/timhieuchanly

Kỹ sư Nguyễn Ngọc Lan

http://www.ykien.net